Vietnamese poem : Ông Ðồ, and translation

Publié le 14 Mai 2009



Thơ Việt và dịch qua tiếng Anh






Ông Ðồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tầu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay!

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu!

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.

Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Thơ : Poem of Vũ Đình Liên





The Calligrapher

Just as the pink cherry blossomed each year
The old scholar was sure to reappear
With China ink and red paper in scrolls
Amidst the swelling crowds that surged and rolled.

So many people paid him handsomely
For his talent that they admired dearly,
The flourishes of his accomplished hand
That wrought dragons and phoenixes on end.

Each passing year saw fewer people come.
Where were they all who paid him so handsome?
Now his paper had lost its crimson red,
His ink dried out in its sad forlorn bed.

At his old place sat the calligrapher
Amidst the hustling crowds without a stir.
Some yellow leaves fell dead on his paper,
And from above drizzle flew in a whir.

This year the cherry blooms light pink again;
The old scholar is found nowhere in vain.
Of all those people lived in days of yore
Where are they now, where'er forevermore?

Dịch của : Translated by T. D. Le



Rédigé par Nhạc Việt Dominique

Publié dans #Vietnamese poems and translations in English

Repost 0
Commenter cet article